Góc tối của ngành thời trang
Trở thành một ngôi sao thời trang nổi tiếng, khoác trên mình những bộ quần áo đắt tiền nhất thế giới, được sải bước trên sàn catwalk bóng lộn với ánh đèn chớp nháy liên tục của giới nhiếp ảnh luôn là mơ ước của nhiều cô gái .Thế nhưng để có được điều đó, phải chăng họ đã phải đánh đổi quá nhiều thứ quý giá của bản thân ?
Vẫn biết ngành thời trang có nhiều “rối rem” và những câu chuyện “thâm cung bí sử”. Nhưng mình thực sự sốc khi đọc bài viết dưới đây. Thật ghê tởm những kẻ lợi dụng đam mê của những cô gái nhẹ dạ cả tin. Phải chăng đó là đặc trưng của ngành công nghiệp đắt đỏ này ?
“Picture me” :Góc tối của ngành thời trang
Là một trong những người mẫu hàng đầu thế giới, Sara Ziff kiếm được số tiền mà bạn bè cùng lứa mơ cũng không có. Nhưng cái giá phải trả quá đắt và cô đã làm một bộ phim tài liệu để phơi bày những bí mật hậu trường của ngành thời trang.
Sara Ziff và chiếc máy cô cùng bạn trai quay bộ phim Picture me – Ảnh: Stuff.co.nz
Trong vòng năm năm, Sara Ziff đưa bạn trai Ole Schell vào các buổi trình diễn thời trang, chụp ảnh, tiệc tùng để anh có thể “quay phim mà mọi người không biết”. Đôi lúc Schell bị đuổi ra ngoài, nhưng họ đã quay được hàng trăm giờ hình ảnh và dựng thành bộ phim tài liệu Picture me (Chụp hình tôi), một tác phẩm lột tả những góc tối bẩn thỉu của ngành công nghiệp thời trang thế giới.
Ngành bệnh hoạn —-> (Tác giả bài viết dùng từ hơi nặng)
Có lần Sara Ziff phỏng vấn được một người mẫu 16 tuổi bị một nhà nhiếp ảnh rất nổi tiếng cưỡng hiếp, nhưng đoạn phim này không được đưa vào bản dựng cuối cùng do cô người mẫu lo sợ bị trả thù. “Cô ấy mới bước chân vào nghề và chưa từng quan hệ với đàn ông, thậm chí chưa hôn ai – Sara kể – Một lần cô ấy bước vào phòng vệ sinh của studio và thấy nhà nhiếp ảnh bên trong.
Đó là một nhân vật cực kỳ nổi tiếng. Hắn ta bắt đầu sờ soạng cô. Người mẫu vốn quen với chuyện bị sờ soạng. Nhưng rồi đột nhiên hắn thọc tay vào váy cô và cưỡng hiếp cô. Cô bé đã bị sốc nặng”. Sara khẳng định những chuyện như vậy xảy ra đầy rẫy trong ngành thời trang.
Những câu chuyện trong Picture me không hề hào nhoáng, đẹp đẽ như vẻ bề ngoài của ngành thời trang thế giới. Ví dụ, một người mẫu tên Sena Cech kể về một buổi thử vai chụp hình của cô với một trong những nhà nhiếp ảnh thời trang hàng đầu thế giới. Đến giữa buổi thử vai, nhiếp ảnh gia này yêu cầu cô cởi hết quần áo, rồi cũng tự cởi quần áo mình. Sau đó hắn yêu cầu cô quan hệ tình dục.
“Tôi đã chấp nhận nhưng rồi cảm thấy vô cùng tồi tệ” – Sena kể trong phim. Một ngày sau Sena chính thức được chọn để chụp bộ ảnh đó nhưng cô đã từ chối. Sena Cech chỉ là một trong số ít người mẫu dám can đảm tố cáo mặt trái đen tối của ngành công nghiệp thời trang.
Bộ phim của Sara Ziff chộp được cảnh một người mẫu 16 tuổi than phiền với hãng đại diện khi một nhà nhiếp ảnh 45 tuổi từ chối chụp hình cô. “Lẽ ra cô nên ngủ với ông ta” – nhân viên hãng đại diện trả lời.
Một người mẫu khác than phiền về quan điểm của ngành thời trang đối với vấn đề cân nặng của giới người mẫu: “Khi đi thử vai, người ta luôn vỗ vào đùi, vào mông tôi và thốt lên “Ôi béo quá” bằng tiếng Anh hoặc tiếng Ý. Mà tôi chưa hề quá cân trong suốt sự nghiệp của mình”.
Bản thân Sara cũng từng là nạn nhân lạm dụng tình dục. Trong lần thử vai chụp ảnh thứ ba, khi Sara mới 14 tuổi, nhà nhiếp ảnh làm việc với cô đã yêu cầu cô phải cởi áo. “Sau đó, hắn ta nói rất khó tưởng tượng câu chuyện của bộ ảnh nếu tôi không cởi quần. Tôi đứng đó, chỉ có bộ đồ lót trên người. Lúc đó ngực tôi còn chưa phát triển”. Nhà nhiếp ảnh lại yêu cầu cô cởi nốt áo ngực. “Hắn ta giống như một con cá mập, cứ bơi vòng quanh tôi và dần dần tiến lại gần. Khi đó tôi rất dại khờ, làm tất cả những gì hắn nói để được chụp ảnh”.
“Cuộc sống không có đường tắt”
Bộ phim gây tiếng vang tại nhiều liên hoan phim quốc tế và đã giành giải thưởng do khán giả bình chọn tại Liên hoan phim quốc tế Milan. Báo Guardian đánh giá Picture me “là một trong những bộ phim xuất sắc nhất về thế giới người mẫu, và là bức chân dung chân thực về một nền công nghiệp dựa trên sự hào nhoáng”. Tạp chí Boxoffice Magazine nhận định bộ phim là cái nhìn hậu trường xuất sắc, đã lột tả thành công mặt trái của ngành thời trang.
Giới truyền thông quốc tế đánh giá Sara Ziff là một “người thổi còi” kỳ lạ, bởi tác phẩm của cô không xuất phát từ khát khao báo thù hay vì thất bại cá nhân. Trên thực tế cô kiếm được hàng trăm nghìn USD mỗi tháng từ nghề người mẫu và là gương mặt đại diện của các nhãn hiệu nổi tiếng như Calvin Klein, Tommy Hilfiger, Stella McCartney, Dolce & Gabbana và Gap. Sara kể ban đầu cô và bạn trai chỉ quay phim “cho vui”. Đến tuổi 20, Sara mệt mỏi, chán chường với những áp lực ghê gớm của công việc và trở nên gầy đét do không có thời gian ăn uống. Giờ ở tuổi 27 cô trở thành sinh viên Đại học Columbia và chỉ làm người mẫu tự do khi có thời gian.
“Sau nhiều năm làm người mẫu, tôi học được rằng trong cuộc sống không hề có đường tắt – Sara tâm sự – Nghề người mẫu mang lại tiền bạc và danh vọng nhưng không phải là thứ danh vọng bạn mong muốn”.
Trailer bộ phim: “Picture Me”
Mr Thắng@mrthang.net – Trích từ Tuổi Trẻ
Các bài viết liên quan
6 Responses
Cái gì cũng có giá của nó! Âu đó cũng là 1 sự lựa chọn…
Mr[K]id’s new blog post: Thông Báo v-v trao thưởng thảo luận sách Nghệ Thuật Săn Việc 20![]()
[Trả lời]
Bài này lâu lém rồi mà Thắng. Nhưng đọc lại cũng thấy gì đó !!!!????
Minh Bảo’s new blog post: HTML5 First Research Result![]()
[Trả lời]














Uhm. phải đó. Đằng sau nó có rất nhiều điều mà ko phải ai cũng biết!
ndattai’s new blog post: Gặp lại Wentworth Miller ở bộ phim 3D “Resident Evil- Afterlife”
[Trả lời]
Mr Thắng Reply:
October 15th, 2010 at 10:56 am
Bác Tài nói thế là mọi người đều “hiểu” hết rùi đó hehe :mrgreen:
Mr Thắng’s new blog post: Lấy đâu ra ý tưởng biết Blog Phần 1
[Trả lời]